Search by category:
Văn mẫu lớp 11

Phân tích nhân vật Liên trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Đề bài: Phân tích nhân vật Liên trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Bài làm

Hai đứa trẻ là một trong những tác phẩm có độ phổ biến với công chúng rộng rãi nhất của Thạch Lam. Đây là một câu chuyện thấm thía và cảm động về tình người và tình đời. Nhân vật Liên, nhân vật trung tâm, nhân vật chính và cũng là nhân vật thể hiện tư tưởng của tác phẩm.

Liên là cô bé còn rất nhỏ, cô bé vẫn ở trong cái độ tuổi để ăn chơi, “ăn chưa no, lo chưa tới”. Nhưng điều đặc biệt ở cô bé là trong tác phẩm này, Liên đã được Thạch Lam phóng bút là một cô bé rất chín chăn, già dặn, là một cô bé rất hiểu đời và hiểu người.

Cùng với phố huyện nghèo nàn và nhiều nỗi buồn, cuộc đời của cô bé Liên cũng có nhiều nỗi sầu hơn ta tưởng. Tuổi thơ cô từng có một cuộc sống rất sung túc, rất khá giả, cô bé cũng đã có một khoảng thời gian sống trong êm đềm, no đủ, được thưởng thức nhiều của ngon vật lạ, được sống đúng với tuổi thật của mình, có được những xúc cảm đúng với độ tuổi của mình. Ấy vật mà, mọi chuyện đã bị xáo trộn hoàn toàn khi thầy Liên, trụ cột gia đình bị mất việc và gia đình Liên lâm vào hoàn cảnh túng thiếu, phải chuyển về vùng quên này, để rồi lại phải thích nghi, hòa cùng giai điệu buồn nơi cuộc sống đem đến cho con người nơi đây.

Tại vùng quê này, cô bé được mẹ giao cho chăm nom một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Công việc không lấy gì nặng nhoc và quả thực là Liên cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Liên là cô bé nhạy cảm, cô bé rất dễ bị rung động trước những cảm xúc về cuộc đời.

Xem thêm:  Anh (chị) hãy bình giảng bài thơ "Đây mùa thu tới" của Xuân Diệu

phan tich nhan vat lien trong tac pham hai dua tre cua thach lam - Phân tích nhân vật Liên trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Phân tích nhân vật Liên

Trời về chiều nơi phố huyện với khung cảnh thiên nhiên thanh bình nhưng trầm buồn. Một ngày tàn với phiên chợ tàn, người về hết và tiếng ồn ào cũng mất. Tất cả những gì còn sót lại sau môt buổi chợ phiên là những rác rưởi, thanh tre, thanh nứa, còn gì đâu vậy mà những đứa trẻ con nhà nghèo vẫn khom mình nhặt nhặn, chúng đang cố kiếm tìm những thứ có thể có ích cho cuộc sống của mình. Trong thấy cảnh này Liên cảm thấy xót xa vô cùng, Liên thương tụi nhỏ, muốn giúp chúng nhưng bất lực, Liên, gia cảnh của nhà Liên tính đến ngày hôm nay cũng có điều gì hơn được chúng. Càng nghĩ Liên lại càng cảm thấy đau lòng hơn.

Bóng tối nơi phố huyện khiến Liên cảm thấy ngột ngạt, em luôn cố gắng tìm kiếm những ánh sáng quanh quẩn nơi đây, dù chỉ là leo lét cũng được. Nhưng vắng lặng quá, có chút ánh sáng rực rỡ nơi các cửa hiệu thôi, nhưng những nơi đó xa vời với em quá

Đau đớn hơn, bóng tối của màn đêm còn bao trùm lên cả số phận những người dân nơi phố huyện này. Những cảnh đời, những kiếp người nơi đây, họ có hơn Liên được cái gì không? Đó là cảnh đời của mẹ con chị Tí, hai mẹ con đã vất vả làm lụng cả ngày trời, sáng thì mò cu bắt ốc, tối về lại tranh thủ bán hàng nước lấy công làm lãi nên cuộc sống cũng vẫn mãi chỉ dừng lại ở bữa đói, bữa no. Đó là gánh phở của bác Siêu vẫn còn phải lo đắt – ế vì thức quà này so với mặt bằng chung của phố huyện vẫn là điều quá xa xỉ. Hình ảnh về gia đình nhà bác Sẩm mới càng xót xa làm sao, cả gia đình bơ vơ giữ khoảng không gian cao rộng của bầu trời đêm, nơi góc đường của con phố huyện, cả gia đình bác chia sẻ với nhau những tủi hờn trong cuộc sống, cả gia tài là một manh chiếu rách và một cái thau nôm đã nhiều sự méo mó. Thằng con trai nhỏ dại luôn làm bạn với đất cát. Còn cả số phận của bà cụ Thi điên, cớ tại vì sao cuộc đời đẩy cụ đến những cơn say, đến những cơn mê mơ mơ thực thực.

Xem thêm:  Thiên nhiên trong nhiều bài Thơ mới (1932 - 1945) đẹp nhưng buồn. Hãy giải thích vì sao như vậy và chứng minh bằng bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Liên xót xa quá, bế tắc quá, Liên tìm đến cõi mộng cho riêng mình mỗi khi đợi chờ đoàn tàu, nơi có những ánh sáng chói lóa, dù thứ ánh sáng ấy cũng chỉ chợt đến rồi chợt đi trong mỗi một hành trình thường nhật, nhưng nó vẫn mãi là điều mà Liên trông ngóng, trông đợi, đoàn tàu chỉ thoáng qua nơi phố huyện nghèo này chút thời gian ngắn ngủi lúc về đem nhưng cũng đủ khiến cho tâm hồn Liên được soi rọi những thứ ánh sáng gần gũi với cuộc đời, giúp Liên tạm quên đi những sầu muộn của cuộc sống nơi đây. Đoàn tàu và ánh sáng nơi đoàn tàu gợi mở cho Liên những hy vọng về một cuộc đời tươi sáng. Đánh thức trong tâm tưởng Liên những suy ngẫm, ước mong về những kí ức xa xưa, về tuổi thơ với cuộc sống đủ đầy, có sự sống đúng nghĩa, được hưởng thụ. Còn giờ đây, tất cả với Liên chỉ còn là kí ức xa xưa, những kí ức mà Liên cố gắng gùi gắng để nó không bị trôi tuột khỏi cuộc đời. Nó sẽ là hy vọng cho một tương lai sáng lạn hơn. Nhưng giờ đây, ước mơ ấy với Liên không chỉ cho bản thân mình, mà còn là vì cho cả những cuộc đời của người dân phố huyện đây nữa.

Cô bé Liên còn nhỏ tuổi mà đã có những suy nghĩ thật thấu tình thấu nghĩa, chín chắn, sâu sắc vô cùng, tâm hồn Liên với những suy nghĩ của cô bé về cuộc đời và con người mang nhiều nét đẹp của giá trị nhân văn cao cả. Thạch Lam hẳn rất trân trọng và yêu thương cô bé mới để cho một cô bé thay mình nói lên tư tưởng với cuộc đời

Xem thêm:  Lần đầu tiên trong lịch sử văn học dân tộc có một tượng đài nghệ thuật sừng sững về người nông dân tương xứng với phẩm chất vốn có ngoài đời của họ

Lan Anh