Search by category:
Văn mẫu lớp 11

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Đề bài: Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những tên tuổi lớn của văn chương Việt Nam thời hiện đại. Ông có phong cách sáng tác rất độc đáo, không lẫn vào đâu được. Những nhân vật của ông, dù là người bình thường nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân thì đều không hề tầm thường. Ngược lại ai cũng có cuộc đời đặc biệt, là nhân vật chính trong bộ phim viết về cuộc đời mình. Không chỉ có những đề tài hướng vè cuộc sống thực tại, ông còn có rất nhiều tác phẩm theo chủ nghĩa xê dịch và cũng rất có cảm hứng đối với vẻ đẹp của một thời quá khứ tưởng như đã rất xa vời. Chữ người tử tù là một trong những tác phẩm mang thiên hướng của đề tài đó. Tác phẩm mang chiều sâu tư tưởng nói về cái đẹp và nghệ thuật. Nhân vật chính trong câu chuyện là Huấn Cao, Huấn Cao chính là nhân vật được Nguyễn Tuân dụng công chắp bút để giúp ông nói len những tâm tư với cuộc đời, với thời cuộc.

Huấn Cao là nhân vật được Nguyễn Tuân xây dựng dựa trên nhân vật nguyên mẫu có thực ngoài đời. Đó là người anh hùng Cao Bá Quát. Một con người có tài, có chí, có khí chất mẫu mực, lại có tấm lòng vì nước vì dân. Cuộc sống của nhân dân phải chịu nhiều khổ cực vì những áp bức, bóc lột của chính chính quyền. Chính quyền không lo được cho dân thì thôi, lại còn bày trò hành hạ nhân dân đủ kiểu, nhân dân trăm phần cay cực. Không chịu được bất bình, ông đã đứng lên lãnh đạo cùng nhân dân chống lại triều đình. Nhưng thật không may cho ông, cuộc khởi nghĩa của ông bị đàn áp một cách dã man, thất bại và tổn thất nặng nề. Huấn Cao cũng vậy ông cũng gặp phải tình cảnh tương tự như Cao Bá Quát, và giờ đây ông đang phải chịu cảnh tù đầy đẻ chờ ngày phải ra hành quyết.

Xem thêm:  Hãy bình luận ý kiến sau đây của Tuân Tử (313 - 235 trước Công nguyên): “Người chê ta mà chê phải là thầy của ta; người khen ta mà khen phải là bạn ta; những kẻ vuốt ve y nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy"

Huấn Cao là một người có tài, không chỉ tài võ, mà còn có cả tài văn. Ông là người nổi tiếng văn hay chữ tốt, còn nổi tiếng hơn khi tài chữ của ông được người đời nhận định như một kiệt tác, là báu vật trên đời, tiếng tăm ấy của ông được lan truyền khắp thiên hạ, ai cũng mong muốn một lần được diện kiến cái tài của ông, được có đôi ba con chữ của ông trưng bày trong phòng khách của gia đình mình. Nhưng Huấn Cao cũng là một người có nhân cách lớn, rất có ý thức về tài năng của mình. Ông cũng tự nhận thấy mình là người hay chữ, viết chữ đẹp như những kiệt tác nghệ thuật đích thực và ông cũng rất có chính kiến cho chính cái tài của mình. Ông là người không dễ buông bút, buông chữ, ông không bao giờ vì vinh hoa phú quý mà ép mình phải cho chữ, cả đời ông từ trước đến giờ chỉ cho chữ đúng ba người, đó là những người bạn có nhân cách lớn, là những người mà ông coi như tri âm tri kỉ. Đối với ông nghệ thuật đích thực cũng phải được trao gửi cho người biết thưởng thức nghệ thuật một cách đích đáng, kể cả bị kề dao vào cổ cũng không khiến ông khuất phục hạ mình.

phan tich hinh tuong nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu - Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Bởi vậy có thể thấy cái sở nguyện được có chữ Huấn Cao kia của viên quản ngục, một con người được coi như bông hoa sen giữa chốn bùn lầy, một người được coi là một thanh âm trong trẻo xen giữa bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ thật sự sẽ không hề dễ dàng đạt được. Thật vậy, Huấn Cao không khinh ghét quyền lực, nhưng khinh ghét nhưng kẻ cường quyền, cậy quyền mà ức hiếp nhân dân. Ông không cho phép và không hề ủng hộ điều đó. Viên quản ngục biệt đãi ông, lúc đầu ông có chút hiểu lầm, ông nhất quyết khinh bạc ra mặt, nhưng khi biết được tấm lòng của Huấn Cao, ông lại cảm động vô cùng. Còn trách mình chỉ chút nữa là đã phụ mất một tấm lòng đẹp trong thiên hạ và không chút ngần ngại đáp ứng ước nguyện của viên quản ngục, cho chữ ông.

Xem thêm:  Phân tích tứ thơ độc đáo trong bài Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Cảnh cho chữ được diễn ra như một phân cảnh đỉnh cao của nghệ thuật, bóng tối của nhà tù cùng những thứ như màng nhện, phân chuột, phân rán, mùi ẩm thấp, hôi hám bây giờ không có ý nghĩa gì khi nơi ngục tù này được soi sáng bằng chân lý nghệ thuật. Ánh sáng của ngọn đuốc, mùi thơm của mảnh lụa và nghiên mực đã lấn át tất cả. Và rồi, tất cả lại càng được tỏa sáng với hào quang nghệ thuật khi Huấn Cao chắp bút và viên quản ngục run run vì cảm động, vì cảm kích trước cái đẹp. Huấn Cao rất coi trọng cái tâm của viên quản ngục nên đã khuyên lơi ông nên cáo quan về quê mà giữ cho mình cái thiên lương trong sáng, đừng để nó bị vấy bẩn. Không phải ai cũng được Huấn Cao coi trọng và còn cho cả chữ như viên quản ngục. Huấn Cao đã có sự nhìn nhận về viên quản ngục một cách vô cùng sâu sắc. Câu nói của viên quản nguc “Xin bái lĩnh” cũng cho ta thấy được sự hòa hợp của những nhân cách lớn đó, nghệ thuật và cái đẹp thật tuyệt vời.

Huấn Cao là một con người có nhân cách lớn. Con người ông với những sự hy sinh cho đời và những gì tuyệt đẹp, nghệ thuật ông để lại cho đời thật sự rất đáng quý, đáng trân trọng vô cùng. Ông chính là đại diện tiêu biểu của những nhân vật “một thời vang bóng”

Xem thêm:  Cảm nhận của anh (chị) về hình tượng bóng tối trong truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Minh Tuệ