Đề bài: Hãy nêu cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

Chữ người tử tù là một trong những tác phẩm thể hiện xuất sắc tư duy văn chương nghệ thuật của Nguyễn Tuân. Ông là người rất yêu cái đẹp, đồng thời luôn hướng về những giá tri cao quý của một thời kỳ đã đi vào dĩ vãng mà giờ chỉ còn là một thời vang bóng. Trong tác phẩm này, nhân vật Huấn Cao là nhân vật chính, nhân vật trung tâm và cũng là nhân vật thể hiện tư tưởng của tác phẩm. Nhân vật này được Nguyễn Tuân chú trọng xây dựng hình tượng rất nhiều, thông qua nhân vật này, Nguyễn Tuân muốn gửi gắm cho đời những suy tư với cuộc đời và thời cuộc. Vẻ đẹp nhân cách, vẻ đẹp tư tưởng và vẻ đẹp của nghệ thuật có thể bị mất đi nhưng nó mãi mãi được tôn vinh, được nhắc đến với thái độ trân trọng nhất.

Nhân vật Huấn Cao là nhân vật chính, nhân vật trung tâm và cũng là nhân vật tư tưởng của Nguyễn Tuân, chính vì vậy ông rất dụng tâm để miêu tả nhân vật này. Một người có tài, có đức, sống trượng nghĩa, luôn luôn lo nghĩ cho nhân dân. Trong thời đại ông sống, cuộc sống nhân dân muôn phần đáng thương vì phải chịu nhiều nỗi áp bức, bất công của cường quyền, của tham quan vô lại. Bất bình trước những cảnh đó, xót xa cho số phận của nhân dân. Ông đứng lên đấu tranh giành lại quyền lợi chân chính cho nhân dân. Nhưng không may, khởi nghĩa do ông cầm quân thất bại thảm hại, ông bị bắt và trở thành một kẻ tội đồ, một tên tử tù chờ ngày ra pháp trường hành quyết.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

Huấn Cao là một người có tài, không chỉ tài võ, mà còn có cả tài văn. Ông là người nổi tiếng văn hay chữ tốt, còn nổi tiếng hơn khi tài chữ của ông được người đời nhận định như một kiệt tác, là báu vật trên đời, tiếng tăm ấy của ông được lan truyền khắp thiên hạ, ai cũng mong muốn một lần được diện kiến cái tài của ông, được có đôi ba con chữ của ông trưng bày trong phòng khách của gia đình mình. Nhưng Huấn Cao cũng là một người có nhân cách lớn, rất có ý thức về tài năng của mình. Ông cũng tự nhận thấy mình là người hay chữ, viết chữ đẹp như những kiệt tác nghệ thuật đích thực và ông cũng rất có chính kiến cho chính cái tài của mình. Ông là người không dễ buông bút, buông chữ, ông không bao giờ vì vinh hoa phú quý mà ép mình phải cho chữ, cả đời ông từ trước đến giờ chỉ cho chữ đúng ba người, đó là những người bạn có nhân cách lớn, là những người mà ông coi như tri âm tri kỉ. Đối với ông nghệ thuật đích thực cũng phải được trao gửi cho người biết thưởng thức nghệ thuật một cách đích đáng, kể cả bị kề dao vào cổ cũng không khiến ông khuất phục hạ mình.

Auto Draft

Loading...

Cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao

Bởi vậy có thể thấy cái sở nguyện được có chữ Huấn Cao kia của viên quản ngục, một con người được coi như bông hoa sen giữa chốn bùn lầy, một người được coi là một thanh âm trong trẻo xen giữa bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ thật sự sẽ không hề dễ dàng đạt được. Thật vậy, Huấn Cao không khinh ghét quyền lực, nhưng khinh ghét nhưng kẻ cường quyền, cậy quyền mà ức hiếp nhân dân. Ông không cho phép và không hề ủng hộ điều đó. Viên quản ngục biệt đãi ông, lúc đầu ông có chút hiểu lầm, ông nhất quyết khinh bạc ra mặt, nhưng khi biết được tấm lòng của Huấn Cao, ông lại cảm động vô cùng. Còn trách mình chỉ chút nữa là đã phụ mất một tấm lòng đẹp trong thiên hạ và không chút ngần ngại đáp ứng ước nguyện của viên quản ngục, cho chữ ông.

Xem thêm:  Bình luận hai câu thơ: “Ví đây đổi phận làm trai được, Thì sự anh hùng há bấy nhiêu?” (Đề đền Sầm Nghi Đống - Hồ Xuân Hương)

Cảnh cho chữ được diễn ra như một phân cảnh đỉnh cao của nghệ thuật, bóng tối của nhà tù cùng những thứ như màng nhện, phân chuột, phân rán, mùi ẩm thấp, hôi hám bây giờ không có ý nghĩa gì khi nơi ngục tù này được soi sáng bằng chân lý nghệ thuật. Ánh sáng của ngọn đuốc, mùi thơm của mảnh lụa và nghiên mực đã lấn át tất cả. Và rồi, tất cả lại càng được tỏa sáng với hào quang nghệ thuật khi Huấn Cao chắp bút và viên quản ngục run run vì cảm động, vì cảm kích trước cái đẹp. Huấn Cao rất coi trọng cái tâm của viên quản ngục nên đã khuyên lơi ông nên cáo quan về quê mà giữ cho mình cái thiên lương trong sáng, đừng để nó bị vấy bẩn. Không phải ai cũng được Huấn Cao coi trọng và còn cho cả chữ như viên quản ngục. Huấn Cao đã có sự nhìn nhận về viên quản ngục một cách vô cùng sâu sắc. Câu nói của viên quản nguc “Xin bái lĩnh” cũng cho ta thấy được sự hòa hợp của những nhân cách lớn đó, nghệ thuật và cái đẹp thật tuyệt vời.

Nhân vật Huấn Cao là một con người có nhân cách lớn, sống là bậc trượng nghĩa, chết vẫn là một người anh hùng mà nhân dân muôn lòng kính phục. Ông đã hy sinh cả tuổi đời của mình vì nghĩa lớn, vì đại cục và những gì ông để lại cho cuộc đời thật tươi đẹp và tuyệt vời, đó là ý nghĩa của sự sống chính đáng, là những nét đẹp thiên lương trong tâm hồn. Nhân vật của thời vang bóng ấy cho đến ngày nay vẫn khiến cho thế hệ mai sau biết bao thổn thức.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Hầu Trời” của Tản Đà thi sĩ

Minh Anh

Cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân
1.7 (33.33%) 3 đánh giá

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm nhận về vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong chữ người tử tù